Phải Sẵn Sàng

T.s. Trần Quang Huy Khanh

Mùa Vong - I - Năm A

Tâm trạng chờ đợi là một tâm trạng nôn nóng, hồi hộp và pha lẫn niềm hy vọng. Tôi nôn nóng và hồi hộp chờ đợi giây phút được gặp lại gia đình, người thân sau nhiều năm xa cách. Tôi nôn nóng, chờ đợi về kết quả kỳ thi vừa qua. Tôi nôn nóng, hồi hộp giây phút được gặp gỡ người mình yêu.

Trong đời sống và thế giới tâm linh, Thiên Chúa dường như cũng đã nôn nóng và chờ đợi giây phút được gặp gỡ, giao hòa và đón nhận nhân loại trở về sau khi nhân loại đã sa ngã vì yếu đuối. Ngài đã chuẩn bị cho giây phút nhập thể và giáng trần của Ngôi Hai bằng những chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Ngài đã nhẫn nại tìm kiếm cho Ngôi Hai một người mẹ tuyệt vời, không mang tỳ vết tội khiên và tinh tuyền từ lúc đầu thai cho đến ngày được đưa về trời cả hồn lẫn xác. Người phụ nữ diễm phúc ấy đã được Tổng Thần Gabriel chào mừng một cách cung kính trong giây phút truyền tin: “Kính mừng Maria đầy ơn phúc, Thiên Chúa ở cùng trinh nữ. Trinh nữ có phúc hơn mọi phụ nữ” (Lc 1:28). Bên cạnh Mẹ Maria là Thánh Giuse, Đấng được Thánh Kinh ca tụng là người công chính. Thánh Giuse đã là bạn và chồng đồng trinh của Đức Maria. Ngài chính là cha nuôi của Chúa Cứu Thế. Và nhân loại cũng đã tỏ ra nôn nóng, khát khao ngày giờ được Thiên Chúa đến viếng thăm: “Trời cao hãy đổ sương xuống, mây hãy mưa vị cứu tinh” (Is 45:8).

Nhưng khi Thiên Chúa đến với nhân loại, đặc biệt, với dân riêng của Ngài thì họ lại không hay biết. Bởi thế, khi nhắc đến biến cố này, Chúa Giêsu đã tỏ dấu phiền trách họ về thái độ và tâm tư thờ ơ ấy. Thật ra, Con Người, Đức Kitô, đã đến rồi. Ngài đã đến và ở với họ 30 năm rồi, và đang nói với họ nhưng họ vẫn không biết, lý do vì lòng trí họ và cuộc sống họ đang bị chôn bám vào với những dòng sinh hoạt của cuộc sống tự nhiên như dựng vợ, gả chồng, sinh con, đẻ cái, ăn uống say sưa, hăm hở làm giầu, cũng như hàng trăm nhu cầu, đòi hỏi của cuộc sống. Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh của thời gian Noel chuẩn bị vào tầu, và thời điểm của cơn đại hồng thủy để nhắc nhở dân chúng về lối sống ấy, cũng như thái độ họ cần phải sẵn sàng đón chờ sự tái xuất hiện của Thiên Chúa.

Nhưng nếu việc đón chờ Thiên Chúa, giây phút hồi hộp nhưng tràn trề hy vọng ấy lại phủ lấp, che mờ cũng như triệt hạ những chuyện cần thiết và đòi buộc của đời sống con người như việc hôn nhân trọng đại, việc làm ăn, nghề nghiệp, và những đòi hỏi khác, thì liệu Thiên Chúa có là một biểu tượng trái ngược với những gì Ngài đã thiết lập, và đã ban phép cho chúng tồn tại không? Nếu có thì sao gọi là hôn nhân thánh thiện, sao gọi là thánh hóa lao công con người, và sao gọi là chấp nhận hy sinh và thử thách?

Thật ra, thái độ con người của thời đại Noel mà Chúa Giêsu nhắc lại đây không gì khác hơn là thái độ để cho những nhu cầu, bổn phận, và trách nhiệm vật chất lấn lướt và làm mờ nhạt những giá trị tâm linh và đời sống đạo đức. Thái độ và lối sống đề cao những giá trị vật chất. Giá trị và lối sống theo tư tưởng và trào lưu của văn hóa sự chết. Nó có tác dụng làm mờ nhạt hình ảnh của Thiên Chúa trong cuộc sống con người. Làm cho con người quên mất Chúa. Và đó là thái độ chuẩn bị mà Chúa Giêsu và Giáo Hội đã muốn chúng ta hôm nay phải ý thức khi bước vào Mùa Vọng chuẩn bị đón mừng biến cố Vào Đời của Con Thiên Chúa.

Mùa Vọng, mùa mong đợi Đấng Cứu Thế. Thái độ của nhân loại, và của riêng mỗi Kitô hữu trong biến cố đón mừng này, là tâm tình và thái độ sẵn sàng. Thái độ chờ đợi trong hy vọng. Vì Chúa không đến để xét xử, để luận phạt nhưng là để thông cảm, để cứu độ. Isaia đã tiên tri về Ngài bằng một tên gọi bao gồm tất cả niềm vui mừng và hy vọng ấy: Emmanuel: “Người ta sẽ gọi tên Ngài là Emmanuel – nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta” (Mt 1:23).

“Vậy các con cũng phải sẵn sàng, vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến” (Mt 24:44). Đây là một lời nhắc nhở cho mỗi người và mỗi Kitô hữu chúng ta trước thái độ sống và cái nhìn về cùng đích cuộc đời. Chúa không muốn chúng ta chôn bám vào thế giới vật chất và hữu hình này. Ngài thật sự muốn con người được hạnh phúc, một hạnh phúc trường sinh. Chính vì thế, Ngài đã từ trời xuống thế, và ở với con người. Nhưng Ngài thừa biết rằng những liên hệ vật chất, những lo lắng cuộc đời, những lam lũ vất vả được tượng trưng bằng hình ảnh của hai người đàn ông ở ngoài đồng, và hai người đàn bà đang phải xay bột. Cũng như những hưởng thụ của cuộc đời như yêu thương, lấy vợ, gả chồng, và vui chơi say sưa sẽ làm phai mờ giấc mơ thiên đàng, làm lạc lối về của con người. Và vì thế, Ngài nói chúng ta phải tỉnh thức, phải sẵn sàng.

Một người con chờ được đón tiếp cha mình đến thăm mà lại lơ là, ăn chơi, chè chén, ngủ quên thì không thể gọi là người con hiếu thảo, yêu kính cha mẹ.

Một người yêu chờ đợi đón tiếp người yêu mình trong thái độ say sưa, hoặc lại lang thang với người này, người khác, thì không phải là sự đợi chờ của một tình yêu thiết tha và thành thật.

Một người bạn chuẩn bị đón tiếp bạn mình bằng cách ngủ quên, bằng cẩu thả không chuẩn bị cơm nước, hoặc nhà cửa thì tình bạn ấy nhạt nhòa và rất thiếu sót.

Thiên Chúa là cha, là người yêu, và là bạn thân của nhân loại. Được đón tiếp Ngài, được Ngài ghé thăm là một vinh dự và hạnh phúc lớn lao. Mặt khác, Ngài không phải chỉ là một người bạn, một vị khách quí theo cái nghĩa thông thường. Ngài là Thiên Chúa, là Vua khắp cõi trần gian, vì thế bất cứ hình thức đón tiếp nào mang thái độ chiếu lệ, lơ là, quên sót, cẩu thả và bê bối đều không xứng hợp. Do đó, cách đón tiếp nồng hậu, chân thành nhất là đem Ngài vào cuộc sống và sinh hoạt của mình, và trở thành chứng nhân cho tình yêu của Ngài. Chuẩn bị và đón tiếp như thế không chỉ bao gồm trong 4 tuần lễ của Mùa Vọng, vào dịp lễ Giáng Sinh, nhưng là một cuộc gặp gỡ bền chặt và tiếp nối giữa khi vui cũng nhu lúc buồn trong cuộc sống, khi lãnh nhận các bí tích, đặc biệt là bí tích Thánh Thể. Nhất là ngày Ngài đến để đem ta về Thiên Đàng với Ngài, cũng trong ngày sau hết khi mọi người cùng sống lại: “Vậy các con cũng phải sẵn sàng, vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến” (Mt 24:44).
Last Updated: 09/12/2012